benh viem xoang,viem mui di ung
Tôi và cô ấy dễ dàng trở nên bạn, bởi cô ấy rất thân thiện, cô ấy thích tôi kể về những lần tôi đấu tranh với các đàn anh đàn chị, rồi cả chuyện tôi đi trộm cam, chuối. Mỗi lần tôi kể cô ấy nghe rất ham thích rồi cười hể hả vì lời kể có phần hí hước của tôi, sao cô ấy cười lại đẹp đến thế, điều mà hơn 2 năm qua đến lúc đó tôi mới nhận thấy. Ngày qua ngày, tôi càng thấy hâm mộ người con gái ấy, ngoan hiền nhưng không hề yếu đuối và luôn chứa đựng niềm tin. Có lần đã vào giờ học cô ấy vẫn chưa đến lớp tôi thấy hụt hẫng, từ ngày tôi ngồi bên cô ấy chưa bao giờ nghỉ học. Tôi thấy nhớ, nhưng tôi hấp tấp xua tan đi ý nghĩ ấy, chỉ vì đơn giản là chẳng thể tôi chẳng là ai mà có thể thích cô ấy. thời kì cấp trôi, cuối cấp và chúng tôi chia tay nhau mỗi người đi theo con đường mình đã chọn. Tôi không còn là anh chàng học trò cá biệt nữa, và tôi đã thi đỗ đại học trước sự ngỡ ngàng của sao nhiêu người.
Không còn được gặp cô ấy tôi thấy nhớ, không hiểu vì sao phải chăng tôi đã yêu. Có được mối giao thông tôi mừng lắm, tôi không bỏ lỡ thời cơ nói hết thảy những cảm giác trong tôi với cô ấy. Và tôi thật hạnh phúc khi cô ấy cũng nói là nhớ tôi rất nhiều, nhưng hiện còn phải hoc nhiều nên chỉ giữ ở trên tình bạn chút thôi chúng ta sẽ giữ giao thông nhé, sẽ chờ nhau đến khi cả hai ra trường. Với tôi lúc đó chỉ cần như thế là quá thoả nguyện và hạnh phúc rồi. Mỗi đứa học một nơi cách nhau khá xa, có lần tôi muốn lên trường thăm cô ấy, cô ấy sợ tôi nặng nhọc không cho tôi đi.
Nhưng tôi là kẻ thiếu bản lĩnh, ở môi trường mới tôi đã đổi thay quá nhiều, tôi chừng như không còn là tôi nữa, nhưng tôi vẫn nhớ cô ấy. Tôi học cách để trở thành người lớn, tôi có nhiều mối quan hệ tầng lớp, tôi tự thấy mình cũng khá giỏi giang và tôi luôn tự hào về điều đó nên tôi cũng là mẫu bạn trai lý tưởng của khá nhiều nàng sinh viên cùng trường. Nhưng tôi không phải là kẻ thích bông đùa tình cảm của người khác.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét